Phạm Cao Hoàng: Sống và viết ở miền Đông.
THƠ
25 mùa Lễ Tạ Ơn
Bạch tiễn tôi ở Ngã Ba Duồng
Bài cho Orlando
Bài cuối cùng cho một đoạn đường
12 năm
Bài giã từ năm cũ
Bài thơ ba viết cho con
Bây giờ
Bò và người
Bốn mươi hai năm, chưa quên
Bốn năm sau ngày anh Đinh Cường ra
đi
Căn nhà thời thơ ấu
Cha tôi
Chàng đi 24 năm
Chia tay Đà Lạt
Chia tay Ngựa Ô
Chiều đi ngang qua thung lũng Fox
Chiều New Delhi
Chiều ngồi trong Starbucks
Chiều thu ngồi bên rừng
Cũng may còn có nơi này
Cuối năm ở Trạm Hành
Dẫu thế nào con cũng trở lại miền
Trung
Đà Lạt và câu chuyện về khu vườn
thi sĩ
Dù sao vẫn cám ơn đời
Dran, ngày về
Đã qua rồi một mùa đông
Đi cùng em giữa Đà Lạt sương mù
Đi giữa chiến tranh
Đóa hoa hồng trong tuyết
Giáng Sinh ở Việt Nam
Giao Thừa không có em
Hành phương Đông
Khi dừng lại bên dòng Potomac
Khi xem tranh Van Gogh
Mai kia tôi là hạt bụi
Mang mang một nỗi buồn
Mây khói quê nhà
Mây ngừng bay
Mây trắng
Một bông hồng nở giữa tim anh
Một tách cà phê cũng ấm lòng
Mùa phượng hồng
Mùa thu Đức Trọng
Mùa thu trở lại trường
Mười ba năm, qui cố hương
Ngày tôi rời bục giảng
Ngày tôi trở lại miền đông
Ngơ ngác bên dòng sông Cửu Long
Người thi sĩ ấy không còn làm thơ
Nhớ Cúc Hoa
Nhớ một con đường
Nhớ về con dốc Duy Tân
Những nhịp cầu đen buồn bã
Ở New Jersey gặp lại Phạm Văn Nhàn
Quà sinh nhật cho em
Rồi cuối cùng cũng phải chia tay
Rồi một hôm chim bay về núi cũ
Sau 35 năm chưa một lần trở lại
quê nhà
Sau chiến tranh trở lại Tuy Hòa
Scibilia, ngày cuối thu
Tạm biệt một căn phòng
Tháng Bảy này con về Việt Nam
Thăm một người bạn cũ
Thơ tặng người họa sĩ ở đường
Natick
Thơ tặng người thi sĩ ở Garland
Thơ tặng người tuổi trẻ
Thức cùng em đêm nay
Thương nhớ Ngựa Ô
Tôi đang vẽ tâm hồn của bạn
Tôi đi dưới trời Đông Bắc
Tôi về Bellingham chiều nay
Trần Hoài Thư theo em
Trần Hoài Thư xuống núi
Trở về mái trường xưa
Ước mơ của Myla
Ước mơ của người họa sĩ
Woodbridge, buổi chiều và những nụ
cười
Xin cho tôi được làm người Việt
Nam
TRUYỆN
Đã ba năm mình không có Tết
Mỗi người chia nhau một chút khổ
Mơ cùng tôi giấc mơ Đà Lạt
Về chốn cũ
NHẠC
25 mùa Lễ Tạ Ơn (Phạm Cao Hoàng -
Suno)
Bên dòng Potomac (Nguyễn Quyết
Thắng - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy/Thái Lâm)
Bên trời tuyết lạnh (Vĩnh Điện -
Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Buổi chiều Đà Lạt mưa bay (Nguyển
Quyết Thắng - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Chia tay Đà Lạt (Vĩnh Diện - Phạm Cao Hoàng - Ngọc
Quy/Thái Lâm)
Chiều New Delhi (Phạm Cao Hoàng -
Ngọc Quy)
Chiều thu ngồi bên rừng (Phạm Cao
Hoàng - Suno)
Cúc Hoa (Ngu Yên - Phạm Cao Hoàng
- Ngọc Quy)
Dù sao vẫn cám ơn đời (Vĩnh Điện -
Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Đà Lạt và câu chuyện về khu vườn
thi sĩ (Vĩnh Điện - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Đóa hoa hồng trong tuyết (Vĩnh
Điện - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Giã từ năm cũ (Vĩnh Điện - Phạm
Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Giao Thừa không có em (Phạm Cao
Hoàng - Suno)
Giữa Đà Lạt sương mù (Vĩnh Điện -
Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Gửi em, Đà Lạt (Phạm Cao Hoàng - Nguyễn Trọng Khôi / Nguyễn Ngọc Phong / Ngọc Quy)
Khi xem tranh Van Gogh (Phạm Cao
Hoàng - Ngọc Quy đọc thơ)
Mai kia tôi là hạt bụi (Vĩnh Điện
- Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Mái trường xưa (Nguyễn Quyết Thắng
- Phạm Cao Hoàng - Duyên Quỳnh)
Mây khói quê nhà (Vịnh Điện - Phạm
Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Mây trắng (Nguyễn Quyết Thắng - Phạm Cao
Hoàng - Ngọc Quy)
Mùa thu Đức Trọng (Vĩnh Điện - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Ngơ ngác bên dòng sông Cửu Long
(Nguyễn Quyết Thắng - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Nhớ về con dốc Duy Tân (Vĩnh Điện
- Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Nhớ một dòng sông (Vĩnh Điện -
Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Những ngày bên em (Nguyễn Quyết
Thắng - Phạm Cao Hoàng - Thái Lâm)
Những trang sách cũ (Nguyễn Quyết
Thắng - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy / Duyên Quỳnh
Quà sinh nhật cho em (Ngàn Thu -
Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Rồi một hôm chim bay về núi cũ
(Hoàng Văn Phượng - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Sớm mai thức dậy mình về Việt Nam
Scibilia, ngày cuối thu (Nguyễn
Quyết Thắng - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Tháng Bảy này con về Việt Nam
(Phạm Cao Hoàng - Suno)
Thư gửi Mẹ (Vĩnh Điện - Phạm Cao
Hoàng - Ngọc Quy)
Thức cùng em đêm nay (Nguyễn
Nguyết Thắng - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Thức cùng em đêm nay (Hoàng Khai
Nhan - Phạm Cao Hoàng - Ngọc Mỹ & Ái My)
Tôi đang vẽ tâm hồn của bạn (Phạm
Cao Hoàng - Suno)
Trở lại miền Đông (Vĩnh Điện -
Phạm Cao Hoàng - Ngọc Quy)
Trở về mái trường xưa (Phạm Cao
Hoàng - Nguyễn Trọng Khôi/Thái Lâm/Ngọc Quy)
Ca khúc Phạm Cao Hoàng & Ca
khúc phổ thơ Phạm Cao Hoàng
Album BUỔI CHIỀU ĐÀ LẠT MƯA BAY
(15 ca khúc nhiều tác giả phổ thơ Phạm Cao Hoàng).
Album MÂY KHÓI QUÊ NHÀ (10 ca khúc
Vĩnh Điện phổ thơ Phạm Cao Hoàng)
Album 25 NĂM XA XỨ (15 ca khúc phổ
thơ Phạm Cao Hoàng do Diễm Nancy và Suno thực hiện).
Album nhạc Nguyễn Quyết Thắng: 10
ca khúc phổ thơ Phạm Cao Hoàng
CÁC BÀI KHÁC
52 năm sau
2016, cuối năm nhìn lại
Back to Viet Nam
Bài hát Papa của Paul Anka
Buổi chiều bên hồ Barcroft
Câu chuyện về bản di cảo truyện
ngắn "Lạnh Đêm Thâu"...
Chân dung Tổng Thống Barack Obama
và phu nhân
Chia tay Phùng Nguyễn
CHRIS MEDINA - What are
words
Chuyện anh chàng Nathaniel Lewis ở
Pennsylvania
Cuối năm nhìn lại: Đinh Cường và
những niềm vui 2013
Dịch vụ xe kéo ở Nhật Bản
Đi New Jersey thăm Trần Hoài
Thư và Nguyễn Ngọc Yến
Duồng, một thời biển mặn
Đinh Cường,thơ và tranh cho đến
hơi thở cuối cùng
Gặp gỡ ở Palm Springs
Gặp gỡ ở Woodbridge
Gặp lại những người bạn một thời
Đà Lạt
Giới thiệu tập thơ Phù Sa của Lê
Phương Nguyên
Larry DePrimo và bức ảnh đang
gây xúc động
Lê Phương Nguyên và tập thơ PHÙ SA
Mang Viên Long và cuốn tạp bút
Như Những Giọt Sương
Monowi, thị trấn với dân số chỉ có
1 người
Một bông hồng cho bạn tôi
Một kỷ niệm với Hoàng Văn Phượng
Một ngày vui của tôi
Ngồi bên nhau cùng nhớ một quê nhà
Nguồn gốc ngày Lễ Tạ Ơn
Người Amish ở Mỹ
Người họa sĩ ở đường
Natick
Người anh cả của Cúc Hoa
Nguyễn Dương Quang và những tuyển
tập thơ ...
Nguyên Minh trong tình cảm bạn bè
Nguyễn Quyết Thắng – Minh Chiến,
niềm đam mê âm nhạc bất tận
Nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh
Nhà văn Mang Viên Long
Nhớ căn nhà Khu Sáu Qui Nhơn
Phạm Ngọc Lư, một đời tài hoa
Thăm thánh địa của các họa sĩ
đường phố ở Paris
Thị trấn sa mạc Palm Springs
Thư Ấn Quán và tập thơ CÀO LÁ NGOÀI SÂN
ĐÊM của Đinh Cường
Thương em và những con đường...
Thương nhớ bạn tôi,
Từ Thế Mộng
Trạm Hành, ngày tháng sương mù
Trần Hoài Thư, 20 năm in sách tặng
bạn đọc
Trở lại New Jersey
Tuy Hòa, một thời để nhớ
Về một bài lục bát không
đề của Nguyễn Đức Sơn
Về một tập bản thảo chép tay của
Bùi Giáng lưu lạc ở hải ngoại
Về tuyển tập NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY NHẤT CỦA QUÊ HƯƠNG CHÚNG TA
Vu Vơ của Tế Hanh và Hẹn
Xưa của Trần Huiền Ân
Yannis Behrakis, phóng viên nhiếp
ảnh của hãng Reuters
PHỎNG VẤN
Phỏng vấn dịch giả Thân Trọng Sơn
(Tháng 7, 2017)
Phỏng vấn nhà văn Trần Hoài Thư
(Tháng 7.2017)
Phỏng vấn nhà văn Trần Doãn Nho (tHÁNG 11.2018)
Chiều ngồi trong Starbucks.
Nhớ anh Đinh Cường, 10 năm
Chiều ngồi trong Starbucks
nhìn ra phía bên ngoài
thấy con chim màu đỏ (1)
đậu trong hoàng hôn phai.
Thấy người thi sĩ ấy
từ phương xa trở về
ngồi trên thềm đá cũ
viết một ngàn bài thơ.
Thấy người họa sĩ ấy
tâm rất thiện và lành
ngồi trong căn phòng nhỏ
vẽ một ngàn bức tranh.
Thấy người quân tử ấy
đi bộ sau cánh rừng
tiếng còi tàu để lại
một vệt buồn sau lưng.
Thấy người hiền sĩ ấy
trong tịch mịch im lìm
dưới ánh đèn mờ ảo
cào lá ngoài sân đêm. (2)
Chiều ngồi trong Starbucks
chiếc bàn cũ đây rồi
mười năm người biền biệt
còn lại một mình tôi.
PHẠM CAO HOÀNG
Virginia, tháng 1. 2026
(1) Cardinal (Chim hồng y), loài chim biểu tượng của tiểu bang Virginia. Cardinal có bộ lông màu đỏ nên họa sĩ Đinh Cường gọi là chim đỏ. Hình ảnh con chim này thường xuất hiện trong tranh Đinh Cường giai đoạn ông sống ở Virginia (1989 – 2016).
(2) Tựa đề một tập thơ của Đinh Cường.
Khi xem tranh Van Gogh
1.
Van Gogh,
người họa sĩ yêu thiên nhiên và những người lao động, yêu ánh sáng và màu sắc hơn chính bản thân mình.
Van Gogh,
người họa sĩ đam mê và sáng tạo trong từng hơi thở.
Trong mười năm, ông đã vẽ hơn hai ngàn bức tranh. (1)
Chỉ đến khi ông qua đời, người ta mới nhận ra giá trị của những bức tranh ấy.
Hơn hai ngàn bức tranh nhưng chỉ bán được một bức khi ông còn tại thế.
Còn bây giờ, nhiều bức tranh của ông trị giá hàng triệu dollars.
2.
Xem những bức tranh "Cánh Đồng Lúa Mì" (Wheat Field) của Van Gogh, tôi nhớ đến cha tôi và cánh đồng Tuy Hòa.
Cánh đồng dài ngút mắt, chạy dọc theo mương dẫn thủy của đập Đồng Cam, vàng rực khi tới mùa lúa chin.
Ở đó, tuổi thơ tôi, men theo bờ ruộng mò bắt những con cua.
Ờ đó, tuổi thơ tôi, buổi trưa đem cơm ra đồng cho cha.
Cha tôi, người nông dân thật thà, chất phác, hiền lành và đôn hậu, suốt đời lam lũ với ruộng vườn.
Nhìn ông nhễ nhại mồ hôi dưới cái nắng đổ lửa, tôi thấy xót xa trong lòng.
Tôi nói với ông:
"Cha dạy con cày ruộng để con phụ với cha".
Ông cười và lắc đầu:
“Không được đâu. Con còn nhỏ quá! Còn phải đi học. Nhưng con có thể giúp cha chăn bò những lúc không đi học”.
Năm ấy, tôi 8 tuổi, đang học lớp Ba.
Buổi sáng, đi học ở trường làng.
Buổi chiều, dẫn con bò Mẫm và con bò Cộ đi ăn cỏ ở gần cầu Mỹ Lệ. (2)
Có hôm, tôi sơ suất, để bò ăn lúa trong thửa ruộng của ông Hai.
Ông bắt tôi quỳ xuống, quất cho một trận nên thân.
Sau mỗi mùa gặt, tôi dẫn Mẫm và Cộ đến những thửa ruộng vừa gặt xong để ăn gốc rạ. (3)
Cánh đồng thì rộng mênh mông, đôi khi hai chúng nó nhập bọn cùng hàng trăm con bò khác và đi xa, đi thật xa.
Bò thì giống bò, nhìn từ xa khó biết được con bò nào là của mình.
Khi mặt trời sắp lặn, tôi lần theo từng thửa ruộng, mệt bở hơi tai mới tìm ra chúng nó đưa về nhà.
Sewing woman by the window(Người đàn bà đang may vá bên cửa sổ),Van Gogh, màu nước và than chì trên giấy, 43.2 cm x 34.2 cm, Hà Lan (1881).
3.
Xem bức "Người đàn bà đang may vá bên cửa sổ" (Sewing woman by the window) của Van Gogh, tôi nhớ đến mẹ tôi và căn nhà thời thơ ấu.
Căn nhà có vườn rau, có đàn gà, có chuồng bò,, có hàng dừa và lũy tre xanh...
Căn nhà từ sáng tới chiều rì rào tiếng máy may của mẹ tôi.
Mẹ tôi là thợ may, may quần áo cung cấp cho những người bán lẻ ngoài chợ.
Bà làm việc không ngưng nghỉ từ lúc thức dậy vào sáng sớm cho đến khi đi ngủ.
Bà kham nhẫn, chịu đựng, bao dung và tốt bụng.
Chưa bao giờ tôi thấy bà lời qua tiếng lại với ai.
Thuở ấy, bọn trẻ trong làng chỉ học hết bậc tiểu học rồi nghỉ, ở nhà phụ giúp gia đình.
Cùng trang lứa với tôi, những đứa lên thành phố học tiếp bậc trung học có thể đếm trên đầu hai bàn tay.
Tôi và anh em trong nhà may mắn được đếm trên hai bàn tay đó.
Chẳng phải nhà chúng tôi giàu có, mà vì một lý do khác.
Mẹ nói với chúng tôi:
“Mẹ lớn lên trong thời phong kiến nên không học hành nhiều. Mẹ làm việc cực nhọc bao nhiêu cũng được miễn là các con học hành đến nơi đến chốn. Đó là ước mơ của mẹ”.
4.
Tôi lớn lên từ cây lúa cha tôi trồng trên cánh đồng Tuy Hòa,
từ những luống cày do Mẫm và Cộ tạo nên
và từ chiếc máy may của mẹ tôi.
Thuở ấy, dân trong làng trang trải phần lớn các chi phí bằng lúa.
Hầu như mọi thứ đều tính bằng lúa.
Ví dụ, một năm tôi đi cắt tóc mười hai lần nhưng người thợ hớt tóc không bao giờ nói đến tiền bạc.
Cuối năm, sắp tới Tết, ông đến gặp cha tôi để nhận lúa mang về.
Ví dụ, khi lên thành phố trọ học, mỗi tháng tôi góp cho người chủ trọ 15 ký gạo và một ít tiền mặt để có một chỗ ở và hai bữa cơm mỗi ngày.
Rồi cơn ác mộng chiến tranh ập tới.
Quê tôi tơi bời khói lửa, ruộng vườn tan hoang.
Con bò Mẫm và con bò Cộ trúng đạn và chết.
Cha tôi qua đời khi chiến tranh sắp kết thúc.
Hơn mười năm sau, mẹ tôi cũng đi theo ông.
Còn tôi thì trôi giạt đến nơi này.
Chiều nay, ở một nơi xa xôi bên bờ Đại Tây Dương,
xem những bức tranh của Van Gogh.
tôi nhớ đến cha tôi và cánh đồng Tuy Hòa,
Tôi nhớ đến con bò Mẫm và con bò Cộ,
tôi nhớ đến màu xanh của mạ, màu vàng của lúa chín, (4)
tôi nhớ đến mẹ tôi và căn nhà thời thơ ấu.
Tất cả hiện về như một cuốn phim quay chậm.
Rất chậm...
và buồn...
PHẠM CAO HOÀNG
Virginia, 7 tháng 11.2025
(1) Van Gogh (1853 – 1890), họa sĩ người Hà Lan. Ông bắt đầu vẽ tranh năm 27 tuổi cho đến khi qua đời ở tuổi 37. Trong 10 năm, ông vẽ hơn 2000 bức tranh, trong đó có 30 bức vẽ những cánh đồng lúa mì.
(2) Mẫm - Cộ: Tên 2 con bò của cha tôi.
(3) Rạ: Phần còn lại của cây lúa sau mùa gặt.
(4) Mạ: Cây lúa non, nẩy mầm từ hạt lúa giống, dùng để cấy xuống ruộng.
3.
Xem bức "Người đàn bà đang may vá bên cửa sổ" (Sewing woman by the window) của Van Gogh, tôi nhớ đến mẹ tôi và căn nhà thời thơ ấu.
Căn nhà có vườn rau, có đàn gà, có chuồng bò,, có hàng dừa và lũy tre xanh...
Căn nhà từ sáng tới chiều rì rào tiếng máy may của mẹ tôi.
Mẹ tôi là thợ may, may quần áo cung cấp cho những người bán lẻ ngoài chợ.
Bà làm việc không ngưng nghỉ từ lúc thức dậy vào sáng sớm cho đến khi đi ngủ.
Bà kham nhẫn, chịu đựng, bao dung và tốt bụng.
Chưa bao giờ tôi thấy bà lời qua tiếng lại với ai.
Thuở ấy, bọn trẻ trong làng chỉ học hết bậc tiểu học rồi nghỉ, ở nhà phụ giúp gia đình.
Cùng trang lứa với tôi, những đứa lên thành phố học tiếp bậc trung học có thể đếm trên đầu hai bàn tay.
Tôi và anh em trong nhà may mắn được đếm trên hai bàn tay đó.
Chẳng phải nhà chúng tôi giàu có, mà vì một lý do khác.
Mẹ nói với chúng tôi:
“Mẹ lớn lên trong thời phong kiến nên không học hành nhiều. Mẹ làm việc cực nhọc bao nhiêu cũng được miễn là các con học hành đến nơi đến chốn. Đó là ước mơ của mẹ”.
4.
Tôi lớn lên từ cây lúa cha tôi trồng trên cánh đồng Tuy Hòa,
từ những luống cày do Mẫm và Cộ tạo nên
và từ chiếc máy may của mẹ tôi.
Thuở ấy, dân trong làng trang trải phần lớn các chi phí bằng lúa.
Hầu như mọi thứ đều tính bằng lúa.
Ví dụ, một năm tôi đi cắt tóc mười hai lần nhưng người thợ hớt tóc không bao giờ nói đến tiền bạc.
Cuối năm, sắp tới Tết, ông đến gặp cha tôi để nhận lúa mang về.
Ví dụ, khi lên thành phố trọ học, mỗi tháng tôi góp cho người chủ trọ 15 ký gạo và một ít tiền mặt để có một chỗ ở và hai bữa cơm mỗi ngày.
Rồi cơn ác mộng chiến tranh ập tới.
Quê tôi tơi bời khói lửa, ruộng vườn tan hoang.
Con bò Mẫm và con bò Cộ trúng đạn và chết.
Cha tôi qua đời khi chiến tranh sắp kết thúc.
Hơn mười năm sau, mẹ tôi cũng đi theo ông.
Còn tôi thì trôi giạt đến nơi này.
Chiều nay, ở một nơi xa xôi bên bờ Đại Tây Dương,
xem những bức tranh của Van Gogh.
tôi nhớ đến cha tôi và cánh đồng Tuy Hòa,
Tôi nhớ đến con bò Mẫm và con bò Cộ,
tôi nhớ đến màu xanh của mạ, màu vàng của lúa chín, (4)
tôi nhớ đến mẹ tôi và căn nhà thời thơ ấu.
Tất cả hiện về như một cuốn phim quay chậm.
Rất chậm...
và buồn...
PHẠM CAO HOÀNG
Virginia, 7 tháng 11.2025
(1) Van Gogh (1853 – 1890), họa sĩ người Hà Lan. Ông bắt đầu vẽ tranh năm 27 tuổi cho đến khi qua đời ở tuổi 37. Trong 10 năm, ông vẽ hơn 2000 bức tranh, trong đó có 30 bức vẽ những cánh đồng lúa mì.
(2) Mẫm - Cộ: Tên 2 con bò của cha tôi.
(3) Rạ: Phần còn lại của cây lúa sau mùa gặt.
(4) Mạ: Cây lúa non, nẩy mầm từ hạt lúa giống, dùng để cấy xuống ruộng.



