Gửi em tôi, Phạm Huy Bảo
Tôi trở lại căn nhà thời
thơ ấu
sau bao năm biền biệt ở quê
người
con đường nhỏ dẫn vào thôn xóm
cũ
như rộn ràng cùng với bước chân
tôi,
Vẫn mái ngói đơn sơ và mộc mạc
tường rêu xanh thêm lớp bụi thời
gian
chiếc bàn nhỏ cha uống trà mỗi
sáng
dáng mẹ hiền bên bếp lửa mùa
đông.
Vẫn còn đó rặng tre già kẽo kẹt
mấy ngọn dừa cao chót vót trên cao
mấy luống rau và dăm ba liếp cải
bao nhiêu năm như nước chảy qua
cầu
Bao nhiêu năm, những bến bờ trôi
giạt
may mà còn nơi chốn để đi về
bao nhiêu năm tôi vẫn còn nhớ mãi
cả một trời kỷ niệm của
ngày xưa.
Tôi trở lại căn nhà thời
thơ ấu
vội vội vàng vàng rồi lại ra đi
khi giã biệt tôi ngoái đầu nhìn lại
sợ mai kia không còn kịp quay về.
PHẠM CAO HOÀNG
(Ghi lại từ trong giấc mơ)
Virginia, 1 tháng 10.2025