02. Thơ Phạm Cao Hoàng: Giáng Sinh ở Việt Nam.



nghe trong tiếng nhạc vàng réo rắt

gót chân ai bước xuống bên đời

cả trần gian nở hoa thơm ngát

hãy cùng nhau quì xuống đợi tin Người

 

lạy Chúa tôi đêm nay Người đã đến

mưa ngoài trời đang tạt giữa hồn tôi

tim có se nhưng máu tôi vẫn chảy

đời buồn tênh vẫn mỉm môi cười

 

giữa phù vinh có khi buồn ứa máu

sống như là đã chết giữa vô tăm

vẫn biết Người có trái tim nhân ái

mặt đất này còn đợi phúc Người ban

 

vẫn biết Người sáng danh Thiên Chúa

trong hồn tôi là bóng mát hiển linh

nên đêm nay tôi nghe lòng phơi phới

dù phúc kia đâu phải riêng mình

 

lạy Chúa tôi đêm nay Người có thấy

đường tôi đi lớp lớp mộ bia xanh

có phải sống là tự mình hủy diệt

tự lưu đày giữa biên giới phân tranh

 

có phải sống là rơi nước mắt

khóc ngậm ngùi bên những dải khăn tang

Chúa tôi ơi Người có nghe tiếng súng

nổ bên trời hiu hắt giọt mưa sương

 

tôi vẫn đợi một ngày được thấy

chút yên bình của thuở xa xưa

và trên cánh đồng thơm lúa chín

cánh diều bay trong gió dật dờ

 

tôi vẫn mơ có một chiều trở lại

những con đường rộn rã bước chân quen

hay giữa lòng heo may tháng chạp

tiếng còi tàu giục giã đêm đêm

 

nhạc vẫn trổi bên bờ vô tận

hãy cúi đầu chờ đợi phút linh thiêng

dìu dặt tiếng thánh ca trong mưa bấc

nghe vang vang trên mặt đất ưu phiền

 

lạy Chúa tôi đêm nay Người đã đến

trong hồn tôi hoa nở đóa nhiệm mầu

trăm năm sau dưới trời cô độc

tạ ơn Người này một trái tim đau

 

PHẠM CAO HOÀNG

1970