69 b. Thơ Phạm Cao Hoàng: Bài thơ ba viết cho con.
Bên rừng Scibilia - Ảnh PCH
CHIỀU THU NGỒI BÊN RỪNG Cho Quỳnh Anh
Và gió thổi suốt buổi chiều hôm ấy
ba ngồi như pho tượng bên rừng
những chiếc lá mùa thu vừa rơi xuống
ba chợt buồn và thương nhớ Quỳnh Anh.
Con lấy chồng xa đường xa vạn dặm
má mong con về nấu cho con một bữa ăn
các chị mong con về nghe tiếng con cười rộn rã
ba mong con về để được bên con.
Con lấy chồng xa và xa mù mịt
mỗi năm một lần con về thăm nhà
ba chỉ muốn thời gian dừng lại
thêm một ngày con ở lại bên ba
Và gió thổi suốt buổi chiều hôm ấy
ba ngồi đây im lặng bên rừng
nhìn về phía chân trời xa thẳm
ba chợt buồn và thương nhớ Quỳnh Anh.
Virginia, 22/9/2024 HAI MƯƠI LĂM MÙA LỄ TẠ ƠN Cho Anh-Kim
Mười sáu tuổi con rời đất nước
bỏ lại sau lưng ngày tháng học trò
bỏ lại sau lưng buồn vui tuổi nhỏ
bỏ lại bạn bè, trường lớp, thầy cô.
Hôm ra đi mắt con rướm lệ
nhìn vào mắt con ba thấy một nỗi buồn
nhìn phía trời xa thấy tương lai phía trước
mình lên đường, con nhé, Anh-Kim!
Rồi mình đến nơi miền đất mới
ở quê người con tiếp tục đến trường
con đi làm thêm giúp ba giúp má
con trải lòng mình thương chị thương em.
Ngày tháng đó làm sao ba quên được
những khó khăn gian khổ nhọc nhằn
những buổi tối chờ con về từ thư viện
nhìn lên trời ba thấy một vầng trăng.
Rồi cũng giống như bao nhiêu người con gái khác
ngày vu quy con bước theo chồng
hôm con đi nụ cười con rạng rỡ
nhìn vào mắt con ba thấy một mùa xuân.
Và mới đó mà hai mươi lăm năm rồi, con nhỉ?
hai mươi lăm lần mình cúi xuống tạ ơn đời
tạ ơn đất, tạ ơn trời, tạ ơn tất cả
đã cho mình có được những ngày vui. Hai mươi lăm lần mình cúi xuống tạ ơn đời
tạ ơn đất, tạ ơn trời, tạ ơn tất cả
đã cho mình có được những ngày vui.
Virginia, tháng 11.2024 THÁNG BẢY NÀY CON VỀ VIỆT NAM Cho Thiên Kim Tháng Bảy này con về Việt Nam sau bao nhiêu năm ở quê người tất bật chuyện cơm áo chẳng bao giờ dứt thôi thì tạm dừng để thăm lại quê hương. Con trở về nhìn lại những con đường những góc phố thân quen thời thơ ấu trái bắp luộc, củ khoai lang, quả táo ly chanh đường, cốc nước mía thơm ngon. Con trở về thăm lại ngôi trường bạn bè cũ và thầy cô thuở ấy những kỷ niệm còn trên từng trang giấy con đã mang theo suốt cuộc hành trình. Con trở về tìm những học sinh bữa ăn chưa no, áo chưa đủ ấm một chút quà, gọi là trả ơn trường cũ một chút tình của kẻ tha phương Khi đi ngang qua căn nhà nơi con đã lớn khôn con sẽ thấy bóng mình trong đó có ba má và các em con nữa có một thời để nhớ để thương Tháng Bảy này con về Việt Nam là về lại cội nguồn dân tộc đôi chân nhỏ vượt nửa vòng trái đất chân cứng đá mềm, con nhé, Thiên Kim Virginia, 31.7.2024 PHẠM CAO HOÀNG