Thơ Phạm Cao Hoàng: Nhớ ngôi trường bên núi Nhạn sông Đà.

Núi Nhạn sông Đà - Ảnh sưu tầm từ internet
 

Khi từ giã ngôi trường yêu dấu ấy
là khi tôi từ giã tuổi thơ mình
trong ký ức có khung trời mơ ước
có bạn bè và giấc mông thư sinh.
 
Để lại đó những buồn vui một thuở
kỷ niệm đầu đời chưa dễ gì quên
để lại đó bóng thầy tôi cúi xuống
ánh mắt thân thương giọng nói nhẹ nhàng.
 
Để lại đó những hồn nhiên mơ mộng
cỏ và hoa bên núi Nhạn sông Đà
một thời rong chơi bên kia Ngọc Lãng
và biển mênh mông, ơi biển Tuy Hòa!
 
Khi từ giã ngôi trường yêu dấu ấy
là khi tôi từ giã tuổi thơ mình
trong ký ức có mây trôi bàng bạc
có tiếng cười rộn rã tuổi hoa niên…
 
PHẠM CAO HOÀNG
1969

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Vĩnh Điện phổ nhạc
với tiếng hát Ngọc Quy.