Rồi đến lúc tôi giã từ Đức Trọng
dù rát buồn nhưng vẫn phải chia tay
duyên đã hết thì làm sao giữ được?
chút tình tôi xin gửi lại nơi này.
Xe chầm chậm đi qua con phố nhỏ
phi trường Liên Khương lùi lại sau lưng
tiếng thác đổ như một lời tiễn biệt
hợp và tan là chuyện của vô thường
Xe chầm chậm lên đèo, chiều xuống thấp
vẫy tay chào một lần cuối, rồi thôi
và nơi ấy bây giờ là chốn cũ
là xa xăm mù mịt một phương trời.
Giã biệt nhé, đất và người Đức Trọng
khi ra đi lòng tôi quá ngậm ngùi
giã biệt nhé, những ước mơ dang dở
tôi trở về thu xếp lại đời tôi.